• Loading...
Chào mừng quý vị đến với Trang thông Tin điện tử Hội Khuyến học tỉnh Yên Bái!
 
Đi để trải nghiệm và chia sẻ
Ngày xuất bản: 12/09/2020 11:05:00 SA

 

(Ký sự ngày 9/9/2020)

Xuất phát từ thành phố Yên Bái lúc 5 giờ 25’, đến 7 giờ 20’ đoàn chúng tôi đã có mặt tại thị xã Miền Tây là bởi vì nhà báo Lê Lê đã chuẩn bị cho mỗi thành viên một suất ăn sáng thật đủ chất (một nắm xôi với 2 quả trứng gà luộc) và khi tài xế sôi bụng đã có tôi cầm lái thay để “nạp năng lượng”.

            Sau khi đổ nhiên liệu ở cây xăng ngã ba đầu thị xã, nhờ một chiếc bán tải biển xanh của huyện dẫn đường, xe chúng tôi thẳng tiến vào xã An Lương. Qua lối rẽ với giao lộ thị xã Nghĩa lộ đi Mù Cang Chải, chiếc xe bán tải hiệu fordranger bắt đầu lắc lư, gật gù chậm rãi bò trên con đường vùng cao Văn Chấn. Hơn một giờ đồng hồ, qua quãng đường 25 km, chúng tôi tập trung tại UBND xã, sau những lời chào, những cái tay giật giật tôi được phát một đôi ủng, tuy nhét mãi cuối cùng chân cũng vào ủng và được đồng chí Phó bí thư Đoàn xã đích thân làm tài xế “xe ôm” để đi điểm lẻ Sài Lương 2. Do đêm hôm trước có mưa to nên con đường trở nên trơn trượt và lầy lội, có đoạn bánh xe chìm trong bùn đất mà tài xế phải dùng cả hai chân chống cho xe khỏi đổ, sau một hồi nín thở, chúng tôi cũng đến nơi. Ngôi trường “Nhà lắp ghép” vách, mái đều bằng tôn, các công trình phụ trợ mặc dù cũ kỹ nhưng rất gọn gàng, sạch sẽ, hai lớp trẻ Mầm non 3-5 tuổi đang học thật hồn nhiên, trong trẻo. Chúng tôi được chào đón trong niềm phấn khởi của các cô giáo và sự ngạc nhiên có phần sợ sệt của các con. Chúng tôi trao quà và mặc đồng phục áo cờ đỏ sao vàng cho các con, các cô giáo xếp hàng cho các con hát đồng thanh, chào đồng thanh, cám ơn các bác, các cô, các chú, và chụp ảnh lưu niệm… nhà báo Trường Nguyễn (kênh Văn hóa Việt Nam tv) vừa làm MC chương trình vừa hết lời khen ngợi các cô và trò. Không khí vui như ngày hội nhỏ. (tổng số quà là đồ dùng học tập, sinh hoạt trị giá 35 triệu đồng, trong đó Hội Khuyến học tỉnh 9,6 triệu đồng) Chúng tôi thật xúc động, được đón nhận tình cảm đầm ấm của cô và trò, mọi người muốn chụp nhiều ảnh, chuyện trò thật lâu, song do trời kéo mây dọa mưa nên đoàn lại vội vã quay ra trung tâm xã để lên điểm lớp Suối Dầm.

            Lần này đường đi là thử thách thực sự. Qua suối, xe của tôi bắt đầu vào số I, lấy đà vượt dốc – dốc đá lô nhô lẫn với đất đỏ nhão nhoét nên xe chỉ trực quay ngang, mùi nhiên liệu khét lẹt với tiếng động cơ như xé không khí. Thỉnh thoảng do không làm chủ tình hình nên mông tôi lại bị dập xuống bất ngờ đau điếng. Tôi bặm môi, nghiến răng, tay bám chặt bụng tài xế, mắt hướng lên núi, con dốc ngoằn nghoèo, mỗi lúc một dài hơn, cao hơn… Rồi khi lớp sương mù xuất hiện, thật thú vị, đúng là “bồng lai”, không khí mỗi lúc mát hơn, rất dễ chịu. Khi những căn nhà người Mông hiện ra, thì cũng là lúc chiếc xe “uây” gần như kiệt sức. Gót ủng của tôi có lẽ chạm ống xả nên bỏng giẫy, rất may cũng vừa đến cổng lớp học. Đó là ngôi nhà mái bằng cao nhất thôn (ở lưng núi), hiện đại nhất thôn, niềm tự hào của thôn được xây dựng từ thời “Kiên cố hóa trường lớp”, nghe nói để có 3 phòng xây phải mất hàng ngàn công gùi gạch, cát, sỏi lên núi này. Tuy cũ kỹ, đã lâu không được vôi ve, nhưng trong lớp sạch sẽ, ngoài sân hoa sài đất nở vàng rỡ trên nền lá biếc xanh, được cắt tỉa hình ngôi sao gọn gàng, những dây chong chóng “con lốc” kéo từ cổng chào luôn quay tít. Điểm lớp chỉ có 35 trẻ, 2 cô giáo, hôm nay có hơn 2 chục con đi học, thấy chúng tôi đến các con cỏ vẻ vừa sợ, vừa tò mò. Một lát sau đến giờ ăn trưa, con nào cũng tự xúc cơm nom thật ngon miệng, một số con ăn hết lại cầm bát xếp hàng lấy thêm, đáng yêu biết chừng nào - tôi chợt nghĩ 3-4 tuổi mà tự phục vụ thế này trong khi các cháu tuổi anh, chị ở dưới vùng thấp còn phải chạy theo nịnh ăn từng thìa cơm. Sau khi trao quà, chúng tôi ai nấy thi nhau quay clip, chụp ảnh lưu niệm, trao đổi, chuyện trò với các cô giáo, Cô Hồng, cô Diện không giấu nổi niềm vui cứ chạy ra, chạy vô như lâu ngày được gặp người thân đi xa về.

Thật cảm phục các cô giáo trẻ xa gia đình, có con nhỏ ở thành phố Yên Bái, thị xã Nghiã Lộ vậy mà ngày đêm tận tụy với con trẻ đồng bào Mông, Dao, Tày ở đây, giữa lưng chừng núi cao, mây trắng với muôn vàn thiếu thốn, nhất là trong thời đại 4.0 mà bền gan, vững chí với sự nghiệp “Trồng người” trong điều kiện không điện, không wifi, không sóng điện thoại. Thiết nghĩ mặc dù nhà nước đã có nhiều chính sách đầu tư cho giáo dục miền núi, cơ sở vật chất đã được cải thiện, số lượng, chất lượng giáo dục được nâng lên nhưng những điểm trường vùng sâu, vùng cao vẫn còn nhiều khó khăn thiếu thốn, mong rằng có nhiều tổ chức, nhà hảo tâm chung tay hỗ trợ sự nghiệp giáo dục theo tinh thần xã hội hóa và đến với vùng cao không chỉ trao đi mà còn nhận lại, được trải nghiệm, sẻ chia với những khó khăn vất vả, thiếu thốn tinh thần như lời cô giáo Hồng nhắc đến câu của một nhà văn “Chúng em ở đây “thèm người” lắm”.

Một số hình ảnh tại trường Mầm Non An Lương

Hình ảnh trao gạo, sữa và đồ dùng học tập tại điểm Sài Lương 2

Đoàn công tác chụp ảnh lưu niệm với cô và trò tại Suối Dầm

 

Đ/c Trần Văn Tho, phó chủ tịch HKH tỉnh và Nhà báo Trường Nguyễn mặc đồng phục cho các con tại An Lương 2

 

Từ trái qua phải, nhà báo Lê Lê (thứ nhất), Nhà báo Trường Nguyễn ( thứ 3)

 

Giờ là xuống dốc                                                                                                                     Trần Tho

                                                                       PCT Hội Khuyến học tỉnh